Lọc Truyện

Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

“Trang điểm.” Tự Cẩm đứng dậy ngồi trước gương, giơ tay cầm lấy hộp trang sức của mình. Hộp này có ba tầng, tất cả bên trong đều là đồ trang sức, vòng đeo tinh xảo hoàng hậu ban thưởng cho nàng. Nàng mở hộp ra, đưa tay vào trong tìm kiếm.

Đầu tiên Vân Thường thả lỏng tóc Tự Cẩm ra , lại cầm lược chải tóc thật mượt mà, sau đó mới hỏi: “Chủ tử, người muốn chải kiểu tóc gì?”

Trước đây vì lấy lý do chưa cập kê, Tự Cẩm vẫn thường thích chải kiểu tóc của tiểu cô nương, vừa khả ái lại ngây thơ, giống như một đứa trẻ. Giờ nếu nàng đã quyết định phải tranh thủ tình cảm, đương nhiên không thể chải kiểu tóc tiểu cô nương đó nữa, suy nghĩ một chút bèn nói: “Chải kiểu tóc bách hợp đi.”

Vân Thường sững sờ nhìn thoáng qua chủ tử, nhưng cũng không lắm miệng hỏi lại, chỉ cầm lấy lược bắt đầu chải. Trong lòng nàng ta hơi kinh ngạc, cảm xúc phập phồng. Chủ tử của các nàng e là đã quyết định rồi, nàng ta chỉ là một nô tỳ không cần nói nhiều, chỉ cần tận trung là đủ.

Thấy Vân Thường trầm mặc Tự Cẩm rất hài long. Nhìn những ngón tay khéo léo của nàng ta lướt trên tóc, từng lọn tóc đen nhánh trên hóa thành búi tóc tinh xảo mỹ lệ, kết hợp với khuôn mặt càng thêm thanh thuần, trong khả ái có diễm lệ. Chỉ bằng khuôn mặt này, chỉ cần nàng bỏ qua sự xấu hổ, Tiêu Kỳ đã ăn chay lâu như thế, hẳn sẽ không đẩy mình ra ngoài cửa.

Sống hai đời mà lần đầu tiên muốn làm chuyện thế này, trong lòng Tự Cẩm khó tránh khỏi cảm thấy không thoải mái. Nhưng hai tay Hoàng hậu đang chống đẩy sau lưng, nàng không thể lui được nữa. Nếu không muốn làm con chim bị hai cây tên nhắm bắn, nàng chỉ có thể ngày hôm nay quyết tâm được ăn cả ngã về không.

Lấy ra một cây trâm bằng vàng, dây tơ kết bằng các viên ru-by lớn cỡ ngón tay, nàng tự mình cài lên tóc, đeo khuyên tai cùng kiểu. Trên cổ tay là vòng tay ngọc khảm vàng, móng tay là màu mới sơn hôm qua, hôm nay vẫn còn rất sáng rõ xinh đẹp.

Vẽ lông mày, tô môi, sau khi Tự Cẩm cho Vân Thường ra ngoài lại tự mình soi gương cầm lấy chì than đã gọt nhọn vẽ lông mày và viền mắt. Làm như vậy, đôi mắt càng thêm sâu xa mê hoặc. Lại dặm thêm chút hồng lên hai má, vẽ một bông hoa mai trên trán, toàn thân như thể từ trong sương mù tỏa ra sự mềm mại dịu dàng động lòng người.

Lúc Vân Thường đi vào lần nữa, nhìn chủ tử nhà mình một hồi lâu cũng không thể quay đi. Nàng ta ôm ngực thở dốc, ông trời ơi chủ tử trang điểm như thế, quả là …. quá đẹp.

“Chủ tử, mấy đồ này đều là đồ mới bên Thượng Phục cục đưa tới, chưa có ai chạm qua.” Vân Thường càng thêm cung kính đối với chủ tử của mình. Chỉ bằng dung nhan này, tương lai của chủ tử tuyệt đối không thể thấp được, đương nhiên nàng ta càng phải thêm trung thành cung kính.

Tự Cẩm nhìn thoáng qua mấy bộ váy áo Vân Thường nâng trong tay, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bộ váy áo màu hồng nhạt, vừa vặn xứng với hoa mai nàng điểm trên trán. Hai tầng váy dài càng tạo thêm vẻ thần tiên. Tay áo viền lụa vàng, đuôi váy may tơ lụa vàng mỏng, quả nhiên là đẹp đẽ quý giá.

Đợi đến khi sắc trời chuyển tối, Tự Cẩm mới khoác áo choàng, dẫn theo Vân Thường và Diện Mi đi tới Sùng Minh Điện.

Bên trong Sùng Minh Điện đèn đuốc sáng trưng, xa xa đã thấy một vùng không gian được ánh đèn chiếu sáng rỡ. Đi tới gần điện, Đồng Ý đã tới đón từ đằng xa, vừa đi đến gần, liếc mắt một cái thấy Hi Tần lập tức sững sờ, cũng vội vàng cúi đầu xuống, cung kính hành lễ, “Nô tài thỉnh an Hi Tần chủ tử, Hoàng thượng còn đang tiếp kiến triều thần, sai nô tài chờ chủ tử ở đây, mời người vào thiên điện nghỉ ngơi trước.”

“Làm phiền công công.” Tự Cẩm nhẹ nhàng cười, “Mời Đồng công công dẫn đường.”

Kỳ thật con đường này nàng đã sớm đi quen thuộc, nói vậy cũng là Tự Cẩm coi trọng Đồng Ý mới dùng chữ “Mời”.

Đồng Ý liền kêu “Không dám”, khom lưng phía trước dẫn đường, đi thẳng tới thiên điện. Vừa đi trong lòng hắn ta còn cảm thấy tim nhảy dồn dập. Trời đất ơi, Hi Tần chủ tử này ăn mặc trang điểm lên thật sự là không chịu được, Hoàng thượng mà gặp chỉ sợ hồn vía đều không còn nữa.

Tự Cẩm vào thiên điện. Đã hơn một tháng rồi, nàng đi vào liếc mắt một cái, trong đầu đang căng thẳng như sợi dây đàn bỗng chốc liền buông lỏng xuống.

Bên cửa sổ cạnh giường lớn giỏ may vá của nàng vẫn đặt chỗ cũ, bên trong là chiếc áo vẫn chưa may xong. Trên bàn con phía tây đặt bên cạnh bình phong hoa lê là hộp đựng hạt châu, trong hộp là xâu hạt nàng đã xỏ được một nửa. Trên giường đặt mấy quyển sách nàng đã xem qua. Đến gần nhìn thì thấy ngay trên mặt để một thẻ chặn sách. Cái này không phải nàng làm, hẳn là Tiêu Kỳ đặt lên cho nàng.

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận