Lọc Truyện

Nghịch Thiên Chi Nữ Kiều Ngạo

Bởi vì các chất độc hại do hắc ma thạch đã được Tiểu Cầu cưỡng chế phân tách ra nên chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian, Huyền Thụy Lâm chắc chắn sẽ khỏe lại. Mầm mống gây bệnh hoàn toàn được loại trừ, chỉ cần y không ngu xuẩn mà đi tiếp xúc lại một lần nữa với hắc ma thạch thì sẽ sống khỏe mạnh đến già.

"Ngoài ra, những người đã từng tiếp xúc với hắc ma thạch muốn loại bỏ được những tác hại của nó, điều đầu tiên chính là phá hủy hoặc phong ấn hắc ma thạch lại. Thứ hai là liên tục bồi bổ cơ thể, bù đắp vào những nơi mà hắc ma thạch đã lấy đi. Thứ ba là nên nhờ tới những người đó..." Hàn Băng vươn tay chỉ về phía những đệ tử bạch y đứng bên kia lôi đài. "... hắc ma thạch chỉ tồn tại ở lục địa cao cấp, nay xuất hiện ở nơi này có thể là đã xảy ra chuyện gì đó, các ngài nên tìm bọn họ để kéo dài mạng sống. Có lẽ bọn họ cũng sẽ tới tìm ngài nhanh thôi."

Huyền Thụy Lâm im lặng nghe rồi gật đầu.

"Ngoài ra khi bắt mạch của ngài, ta kiểm tra thấy ngài còn từng bị trọng thương nhẹ gần đây, có vẻ giống như bị phản phệ."

"Là khế ước thú của ta." Ánh mắt Huyền Thụy Lâm chợt lóe qua tia đau thương khổ sở. "Là nó đã lấy mạng mình ra để cứu mạng ta khỏi việc bị hắc ma thạch cắn nuốt. Phản phệ đó là do khế ước bình đẳng tạo nên."

Hàn Băng không nói gì nữa, Huyền Thụy Lâm vẫn luôn bị Tư Đồ Vũ Thiên nhìn chằm chằm khẽ gật đầu nói cảm ơn nàng rồi xoay người rời đi.

Không bao lâu sau, đúng như lời Hàn Băng nói, Tô Quân đến gặp Huyền Thụy Lâm để thăm dò vài chuyện, y cũng không giấu diếm mà nói ra toàn bộ sự việc, được Tô Quân đưa cho một lọ đan dược cùng một tấm lệnh bài truy tung, nói sắp tới sẽ quay lại xử lý chuyện này.

Về phần Hàn Băng, ngay sau khi 'kẻ phá rối' rời đi liền bị mỗ nam nhân nào đó kéo vào lòng xoa đầu bắt nạt một trận, hận không thể ngay lập tức đè nàng ra trừng phạt một hồi đến khi thỏa sức mới thôi.

Trận đấu cuối cùng kết thúc, những người thua cuộc đều được chữa thương cẩn thận và đồng loạt nhận được hai lọ đan dược đề cao nội lực cùng giải bách độc, tất nhiên là cũng có Ức Niệm đan ở trong đó.

Là người thắng cuộc, thứ bọn họ nhận được không chỉ là đan dược tăng nội lực mà còn tăng sức mạnh trong thời gian ngắn, bổ trợ tu luyện, tăng khả năng ký kết khế ước với linh thú thành công...

Đối với những loại đan dược này, Hàn Băng không quá để tâm bởi vì phẩm chất do nàng luyện chế ra tốt hơn không chỉ một lần, tác dụng phụ lại không cao như vậy nhưng nàng vẫn bình tĩnh cất chúng vào tay áo.

Tư Đồ Vũ Thiên càng không cần phải nói, nhìn đan dược đầy vẻ dửng dưng coi thường, nhận được bao nhiêu đều đưa hết cho Hàn Băng.

"Thời gian di chuyển sẽ vào giờ Tý đêm nay, hi vọng các đại hiệp sẽ không đến muộn." Tô Quân đứng trên khán đài mở lời, giọng nói vang vọng khắp mọi nơi.

Hiện tại mặt trời đã sắp xuống núi, ánh nắng màu cam quýt phủ khắp muôn nơi khiến người tự nảy sinh cảm giác ấm áp nhẹ nhõm, tựa như một ngày dài mệt mỏi cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Trở lại tửu lâu tắm rửa nghỉ ngơi, Hàn Băng ngồi im trên ghế để Tư Đồ Vũ Thiên lau khô tóc cho nàng.

Bữa tối nay hai người đều không nấu ăn, bởi vì số lượng người còn lại chỉ có mười người, đều rải rác cư trú ở những tửu lâu khác nhau nên tửu lâu Hàn Băng đang ở chỉ có hai người bọn họ.

Trong không gian vẫn còn rất nhiều thức ăn được nướng chín, lo nghĩ nam nhân đã liên tục ăn cá nhiều ngày, Hàn Băng liền kéo hắn vào phòng rồi lấy thịt sơn dương nướng chín vẫn đang bốc khói nghi ngút ra, thêm một ít trái cây tươi mới mọng nước, hai người cùng nhau thỏa mãn ăn thật no.

Sau khi ăn xong, Tư Đồ Vũ Thiên liền kéo Hàn Băng lên nóc nhà cùng ngồi ngắm sao. Bầu trời sao ở hòn đảo này rất đẹp, vô cùng sáng rõ, kéo dài tựa như một tinh hà lấp lánh tràn ngập huyền bí kỳ diệu.

Ánh trăng to tròn rọi sáng mặt đất dưới nhân gian, ngọn gió mang theo hơi nước ẩm ướt từ biển thổi vào giống như nói lời chia tay, chúc hai người lên đường bình an thuận lợi.

"Băng Nhi, đột nhiên vi phu muốn nghe nàng đánh đàn." Tư Đồ Vũ Thiên ngắm nhìn mỹ nhân chợt cất lời.

"Nhưng ta không thể lấy đàn ra ở nơi này được." Dưới yêu cầu bất ngờ của mỗ nam nhân, Hàn Băng khẽ lắc đầu.

"Ta nhìn thấy trong phòng quản sự của tửu lâu có một cây đàn tranh, để ta đi lấy cho nàng, được không?"

"Được."

Thấy nàng đồng ý, Tư Đồ Vũ Thiên ngay lập tức phi thân xuống dưới nhanh chân đi lấy đàn tranh.

Trên mặt đàn phủ một lớp bụi mỏng được hắn dùng vải lau đi, sau khi chỉnh tốt dây đàn rồi mới đưa qua cho Hàn Băng.

"Huynh muốn nghe bài gì?" Mỹ nhân nhận lấy huyền cầm, ngón tay vừa lướt qua các sợi dây đàn kiểm tra âm thanh vừa cất lời dò hỏi.

"Băng Nhi tấu khúc phổ nào cũng được."

Trong đầu lướt qua muôn nghìn bài hát, ngón tay lướt trên dây đàn, từng tiếng đàn tinh tang trong trẻo cất lên, giai điệu mang theo chút u buồn não nề khiến tâm tình người nghe không tự chủ được mà hơi trầm xuống.

"Tựa thần âm, tiếng sáo vang trắng trong bên chén rượu.

Nhẹ vung kiếm, bóng ai lướt qua phiêu dật.

Tân điện vừa khắc trạm vàng ngọc, từng âm như đàn vang

Mực nhuộm trang giấy viết lên thành thơ.

Bạch y sương gió bên trường kiếm,

Sông núi không niệm tình,.

Truyện đề cử: 101 Cách Viết Thư Tình Tán Lớp Trưởng

Ngâm vài lời vì ngẫu hứng ưu sầu."

Khẽ cất lời ca, Hàn Băng nhìn lên ánh trăng tròn trịa trên bầu trời, ngón tay gảy dây đàn không chút dừng lại.

Giọng ca nàng trong trẻo như ngọc châu, nay lại pha thêm chút u sầu lưu luyến khiến Tư Đồ Vũ Thiên không kiềm chế được trái tim đang điên cuồng đập loạn.

"Cung điện vàng trích tiên chẳng lưu,

Đi gác lầu nhân gian đấu tửu.

Đa tình mục, vì nơi đây đặt bút viết thơ.

Thế gian nồng nhất ly rượu cay,

Kê gối Trường An nghe gió lộng,

Thiên hạ nơi nào được như hắn chẳng lo chẳng ưu.*" Hàn Băng chuyển tông giọng lên cao hơn, tiếng hát hí thanh thoát tràn ngập tình cảm.

*Bài này là bài 'Trích Tiên' nha, chắc mọi người nghe qua không ít lần rồi ha!

Tiếng đàn vọng xa trong đêm đen, cả hòn đảo gần như đều nghe được tiếng đàn du dương của nàng, những người đang ở trên đảo đều không tự chủ được mà dừng lại động tác còn dang dở, tập trung im lặng nghe tiếng đàn pha lẫn tiếng hát mơ hồ, cảm giác mệt mỏi trên cơ thể dần dần biến mất.

Tư Đồ Vũ Thiên vốn vẫn muốn nghe Hàn Băng đàn thêm một lúc nữa nhưng dây đàn này thật sự không tốt, cứa vào ngón tay Hàn Băng tạo thành những vết hằn sâu khiến lòng hắn đau như cắt, đành ngăn lại không cho nàng đàn tiếp.

Ngoài lí do đó ra, hắn còn tồn tại tâm tư ích kỷ chỉ muốn Hàn Băng đàn riêng cho một mình hắn nghe mà thôi, trên đảo này vẫn còn có rất nhiều người khác nữa, hắn mới không muốn những kẻ đó được hưởng lợi đâu!

Để cây đàn sang một bên, hai người yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua, chỉ còn hai canh giờ nữa là bọn họ sẽ rời khỏi nơi này, đi đến một vùng đất hoàn toàn xa lạ, không rõ nguy hiểm như thế nào.

"Vũ Thiên, sắp đến thời gian rời đi rồi." Hàn Băng hạ mắt nhìn cái bóng của hai người được phản chiếu dưới mặt đất. "Huynh có thể suy nghĩ lại..."

"Nói chuyện ngốc nghếch gì đó!" Tư Đồ Vũ Thiên gõ nhẹ vào trán người thương một cái coi như trừng phạt.

"Khi đã quyết định điều gì đó, ta sẽ không bao giờ hối hận. Đã nói sẽ đi cùng nàng đến cùng trời cuối đất thì chắc chắn sẽ luôn bên cạnh nàng. Chẳng lẽ trong mắt Băng Nhi, ta là người không có chính kiến như vậy sao?"

"Ừm." Hàn Băng kéo môi cười, ánh mắt không giấu nổi sự hạnh phúc cùng vui vẻ, trong tâm càng là sự ngọt ngào đến không thể ngọt hơn.

Tiếng tiêu cao vút vang lên báo hiệu thời gian đã đến, tất cả mọi người bắt buộc phải tập hợp tại quảng trường sân đấu lôi đài.

Tô Quân cùng các vị sư đệ khác đều có mặt tại nơi này, mười người tham gia cũng tập trung đầy đủ.

"Bây giờ chúng ta sẽ phải di chuyển đến khe núi sâu bên trong hòn đảo, mời các vị đại hiệp đi theo ta." Tiếng Tô Quân vang vọng khắp khoảng không.

Bốn vị đệ tử bạch y chia ra đứng chen ở giữa và cuối hàng bảo vệ bọn họ, cả nhóm người nhanh chân di chuyển theo sau Tô Quân.

Khoảng hơn một canh giờ sau, đoàn người mới tiến vào một khe đá không lớn, đỉnh đá cũng không cao càng không có gì nổi bật.

Khi bọn họ đến, phía trước khe đá đã có một chiếc kiệu khiêng quý giá dừng ở đó, bốn nam tử vẫn như trước cẩn thận nâng cán kiệu trên vai. Nam tử yêu mị gặp ở hòn đảo thứ nhất chống cằm lên bàn tay nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Mộc Phong thiếu chủ, tất cả những thí sinh thắng cuộc đều ở nơi này." Tô Quân nghiêm chỉnh chắp tay cúi người báo cáo.

Mộc Phong tựa hồ như đang ngủ nên không có động tác trả lời gì, đến tận khi mọi người chờ tới nóng giận thiếu kiên nhẫn, chàng mới chậm chạp mở mắt ra nhìn bọn họ một lượt, bàn chân trắng nõn khẽ vươn ra.

Bốn nam tử khiêng kiệu hiểu ý ngay lập tức đặt cỗ kiệu xuống mặt đất, một người nhanh chân lấy ra đôi hài trắng sạch sẽ, quỳ xuống cẩn thận đeo vào chân Mộc Phong.

Nam tử cả thân tràn ngập khí thế lười nhác lại không khiến người khác khinh thường, nhìn chàng đặt chân chạm trên mặt đất không hiểu sao lại khiến tất cả mọi người cảm thấy chàng đáng ra nên được hầu hạ thật tỉ mỉ chứ không phải tự thân làm việc.

Tô Quân giữ khoảng cách năm bước chân cố định đi theo sau lưng Mộc Phong tiến vào sâu bên trong khe núi, đoàn thí sinh cùng các vị đệ tử khác cũng đồng loạt đi theo, bốn nam tử khiêng kiệu lên vai bước chân vững vàng đi ở cuối cùng.

Càng đi sâu vào bên trong khe núi, tiếng gió càng thêm mãnh liệt, cuồng phong thổi bay lục lạc trên mành kiệu tạo nên âm thanh loạn xạ đầy hoảng hốt.

"Mở." Mộc Phong đi đến nơi hội tụ cuồng phong mạnh mẽ nhất, nắm trong tay một linh thạch phù trận, truyền linh khí vào trong rồi bóp nát.

Một ánh sáng trắng lấy Mộc Phong làm trung tâm khuếch tán ra, không gian trước mặt chàng đột nhiên vặn vẹo rồi như bị một lực lượng nào đó xé toạc ra, hiện lên một vết nứt đen rộng khoảng một mét, phía sau vết nứt là một khoảng không tối mù mịt.

"Đi đi." Mộc Phong lui về sau hai bước lười biếng cất lời.

Tô Quân gật đầu một cái sau đó quay ra nhìn mười thí sinh thắng cuộc. "Đi theo sau lưng của ta, không được chạy lung tung, sau khi tiến vào sẽ có một hành lang không gian vàng dưới chân, nếu bước ra ngoài hành lang, ta sẽ không chịu trách nhiệm."

Sau khi cảnh cáo xong, Tô Quân liền thản nhiên bước vào bên trong khe nứt không gian, những thí sinh nhìn nhau do dự một hồi xong cũng nín thở bước vào, Tư Đồ Vũ Thiên và Hàn Băng đi ở cuối cùng, sau hai người là vài đệ tử cùng bốn nam tử khiêng kiệu, Mộc Phong không biết đã trèo lên kiệu nằm từ bao giờ.

Ngay khi bóng dáng của người cuối cùng bước vào, khe nứt nhanh chóng khép chặt lại, chớp mắt liền biến mất tựa như chưa từng xuất hiện.

Bên trong đường hầm không gian có một hành lang vàng óng trải dài tít tắp không thấy điểm cuối. Mặt hành lang không phải gạch vàng mà giống như một con đường ánh sáng lấp lánh dịu dàng, sờ không thấy chạm không được, tựa như ánh nắng mặt trời ấm áp vào ngày hè.

Tô Quân dẫn đầu đoàn người, quang lộ rộng rãi có thể đi ngang ba người, bốn nam tử khiêng kiệu giống như những u linh không ngây ra tiếng động, ngay cả lục lạc treo trên mành kiệu cũng không hề rung động lấy một lần.

Tư Đồ Vũ Thiên nắm chặt tay Hàn Băng, nhìn con đường thẳng dài trước mắt rồi lại nghiêng đầu nhìn nàng một cái.

"Chúng ta sẽ mãi luôn giống như hiện tại."

"Được, ta sẽ luôn ở bên huynh."

HẾT PHẦN 1 RỒI NHA!!!

Vậy là đã hết phần 1, kết mở cho những bạn không thể chờ phần 2 nha 🤣🤣 còn phần 2 thì Miki sẽ thông báo cho mn sau ha, cơ mà chắc sẽ up lên web khác 🤔🤔 Bye bye các bạn!!!

Beta lần 1: 20/07/2023.

.
Nhấn Mở Bình Luận