Lọc Truyện

Tiểu giai nhân khuynh thành

Cửa vừa mở, một làn gió thổi vào phòng, nến hỉ lay động, Tiêu Kính Viễn dáng người cao ngất, thiên tư bất phàm đứng ở cửa, hỉ phục đỏ tươi càng phụ trợ cho bộ dáng khí vũ hiên ngang của hắn. Kỳ thật, nhìn kỹ bộ dáng hắn cũng không hề kém gì mấy đứa cháu trai Tiêu Vĩnh Hãn, Tiêu Vĩnh Trạch, chỉ là ngày thường hắn quá nghiêm túc, quá kiên cường, cho nên khiến người ta cảm thấy hắn không giận tự uy, khiến người ta e ngại không dám nhìn thẳng. Mà nay, dưới ánh nến làm nổi bật, hỉ phục tươi sáng mỹ diễm, vẻ kiên cường trên khuôn mặt hắn như bị hòa tan, mi mục như họa, mũi cao môi mỏng, từng đường nét đều mỹ kinh tâm động phách.

A La một tay cầm khăn voan đỏ, tay kia cầm đũa, ngây ngốc nhìn Tiêu Kính Viễn, không hề chớp mắt.

Bên cạnh, Lỗ ma ma không biết nàng muốn nhìn đến lúc nào, mắt đều nhìn đến rút gân rồi mà cũng không thấy nàng có phản ứng gì, cuối cùng nhịn không được, khẽ dậm chân, trực tiếp giật giật cánh tay A La, nhỏ giọng thúc giục: “Cô nương, cô nương, đây là đêm động phòng!”

“A…” A La giật mình tỉnh ngộ, đây là đêm động phòng a!

Đêm động phòng nên làm cái gì?

Cúi đầu nhìn khăn voan đỏ trong tay, nàng suýt nữa hô ra tiếng. Đêm động phòng hoa chúc phải để Tiêu Kính Viễn mở khăn voan, nàng thế nhưng làm rối loạn trình tự mất rồi?

Lại ngước mắt liếc trộm Tiêu Kính Viễn, thấy hắn mỉm cười đứng đó nhìn mình, vẻ mặt có vài phần trêu tức.

Mặt nàng nóng bừng, cũng không dám nhìn Tiêu Kính Viễn, cuống quýt đội khăn voan lên, sau đó thẳng thắt lưng ngồi ngay ngắn ở mép giường.

Chuyện vừa mới phát sinh không liên quan gì đến nàng, nàng chỉ muốn làm một tân nương tử đầu gỗ mà thôi!

Về phần nên cứu vãn tình huống thế nào, liền giao cho Lỗ ma ma và Tiêu Kính Viễn đi…

Thật ra đêm nay Tiêu Kính Viễn sẽ trở về phòng rất muộn, theo lý mà nói, hắn nên ở ngoài kính rượu quan khách, dù sao khách khứa dự tiệc tối nay ngoại trừ Hoàng đế, cơ hồ tất cả những nhân vật có quyền thế nhất Yến Kinh đều đến.

Nhưng lão thái thái Tiêu gia lại lên tiếng, tiểu nhi tử của bà đến tuổi này mới cưới được vợ, không thể lại bị trì hoãn vì mấy chuyện không liên quan, cho nên sớm phân phó các nhi tử, tôn tử khác hảo hảo chiêu đãi khách khứa, không cần thiết thì không để Tiêu Kính Viễn ra mặt, để tân lang an tâm làm một tân lang đứng đắn.

Vì thế, Tiêu Kính Viễn mới có thể sớm thoát thân trở về động phòng, lại chưa từng nghĩ đúng lúc nhìn thấy A La đang ăn vụng sủi cảo tôm.

Hắn nhìn thấy rất rõ, nàng một thân hỉ phục kiều diễm động lòng người, lại cầm một đôi đũa, quai hàm phấn nộn phồng lên, thật giống một con sóc nhỏ. Hắn vừa đẩy cửa dường như dọa đến nàng, liền thấy nàng tròn mắt kinh ngạc nhìn qua.

Sau đó, nàng ngốc ngốc nhìn hắn, hai mắt sáng rực như nhìn thấy đồ ăn ngon, thậm chí cái miệng nhỏ nhắn không tự chủ mà nhai nhai.

Hắn bỗng bật cười, có điều cố kiềm lại, chỉ khẽ mỉm cười nhìn nàng, xem nàng có thể nhìn hắn tới khi nào.

Cuối cùng vẫn là Lỗ ma ma nhắc nhở, nàng hoảng sợ, vội vàng trùm khăn voan đỏ lên đầu, còn thắng lưng ngồi nghiêm chỉnh, phảng phất như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nàng giả ngu, hắn cũng đành giả ngu theo, tiến lên hoàn thành nghi lễ động phòng.

Lỗ ma ma đưa qua một cây gậy ngọc như ý, hắn nhận lấy, vén khăn voan đỏ lên.

Vốn nghĩ muốn trêu nàng, nhìn bộ dáng nàng giả ngốc che giấu chuyện ăn vụng, nhưng khi khăn voan được vén lên lộ ra dung nhan tinh xảo vô song, hàng mi dài run run hơi ngước lên, hắn nhìn thấy một đôi mắt ngượng ngùng, ướt át.

Phảng phất như tia sáng mặt trời đầu tiên của ngày mới xua tan hắc ám, phảng phất như cơn mưa mùa xuân tưới mát ruộng cạn, hắn như cảm nhận được hương vị của ánh nắng, nghe được thanh âm của hoa nở.

Lần đầu tiên trong đời hắn mới biết được, 27 năm qua vô vị và cô độc biết nhường nào.

Từ đêm nay trở đi, sẽ có một người cùng hắn kết tóc phu thê, từ nay về sau sinh tử gắn bó.

Trước kia từng mấy lần cùng nàng gặp riêng, thậm chí còn ôm nàng, làm chút chuyện vượt quá giới hạn, nhưng cảm giác không giống như hôm nay, nữ nhân trước mắt đã chân chính thuộc về mình.

Niềm vui sướng mãnh liệt như thủy triều ập tới, hắn cảm thấy mình dường như đã mong mỏi niềm vui này rất nhiều năm, mong mỏi đến độ bắt đầu thấp thỏm lo âu. Thậm chí sâu trong nội tâm hắn, trái ngược với sự vui vẻ, ẩn ẩn dâng lên một cỗ bi ai như có như không.

Phảng phất như một đời nào đó, hắn đã gặp thoáng qua cảm giác vui sướng này, thương tiếc cả đời.

“A La…” vốn đang định đùa nàng, nhưng khi bốn mắt nhìn nhau, vô số tâm tư nổi lên, thởi điểm mở miệng thì giọng hắn đã trầm thấp khàn khàn.

“Thất thúc…” nàng nhỏ giọng gọi một tiếng, ngượng ngùng, yếu ớt.

Đúng là hiếm thấy, nàng thế nhưng có bộ dáng tân nương tử.

Chỉ một tiếng gọi này, dù là nam nhân ý chí sắt đá cũng hóa thành chỉ nhu mềm mại.

Tiêu Kính Viễn không lên tiếng, khẽ cúi đầu khom lưng, ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên.

Bàn tay to của hắn làm nổi bật gương mặt nhỏ nhắn nhu thuận của nàng, ánh mắt ngượng ngùng, chọc người trìu mến.

Tiêu Kính Viễn cứ như vậy quan sát hồi lâu, thanh âm khàn khàn: “Đáp ứng ta một việc.”

“Ân?” A La chớp chớp mắt, cảm thấy lưu trình không đúng lắm.

“Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, chỉ mặc giá y vì ta.”

Giọng hắn khàn khàn, ngữ khí thong thả mà kiên định, bá đạo.

Bất luận cỗ bi ai nhàn nhạt quanh quẩn trong lòng là vì sao, ta chỉ muốn nàng cùng ta duyên định tam sinh, nàng chỉ mặc giá y vì ta, chỉ có thể để ta vén khăn voan đỏ, chỉ có ta nhìn thấy phong tình trong mắt nàng.

“Ta…” Lúc này đầu óc A La đặc quánh như hồ dán, tâm hoảng ý loạn, căn bản không tinh tế suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Tiêu Kính Viễn, chỉ theo bản năng đáp: “Được, ta sẽ.”

Đơn giản vài chữ, nàng ưng thuận.

Lúc này, Lỗ ma ma nháy mắt cho ma ma bên cạnh, mang rượu giao bôi tới.

Tiêu Kính Viễn nhận lấy, tự rót rượu cho mình và A La, hai cánh tay đan vào nhau, uống cạn ly rượu.

Kỳ thật A La tửu lượng rất kém, đời trước cùng Tiêu Vĩnh Hãn thành thân, nàng ngây ngốc uống vài ly rượu, sau đó liền say khướt dựa vào giường, đầu óc lâng lâng chếnh choáng, đều không nhớ rõ lắm.

Nàng nghĩ, lần này nhất định phải thanh tỉnh, không thể lại làm tân nương say xỉn.

Vì thế nàng chỉ khẽ nhấp một chút rượu, cũng không dám nhấp lần hai.

Ai ngờ, Tiêu Kính Viễn thấy nàng không uống, liền cúi đầu xuống, một hơi cạn sạch ly rượu trong tay nàng. Nàng đang kinh ngạc, lại thấy hắn nghiêng đầu qua, dùng môi hắn áp vào môi nàng.

A La thầm kêu không ổn, nhưng đã quá muộn, rượu mang theo khí tức nam tử mãnh liệt cứ như vậy trôi vào miệng nàng.

“Uống ngon không?” giọng nam nhân thuần hậu tựa như hương thơm của rượu lưu lại trong miệng nàng.

“Không dễ uống.” nàng liếm liếm môi, nhỏ giọng oán giận, nhưng lời vừa nói ra thì thân thể đã mềm nhũn, nửa người dựa vào người hắn.

Tiêu Kính Viễn vươn tay ôm tân nương trong lòng, khẽ cười nói bên tai nàng: “Đây là rượu tổ truyền của Tiêu gia, gọi là Mỹ nhân túy, chỉ có mỹ nhân chân chính uống mới có thể say.”

“Phi.” Nàng mềm mại dựa vào ngực hắn oán giận: “Gạt người!”

Tiêu Kính Viễn càng cười tươi hơn, ôm ngang nàng lên, chuẩn bị bế nàng lên giường.

Nào ngờ đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng thì thầm nói chuyện.

Thì ra là mấy vị đại tẩu và lão nhân Tiêu gia, ý tứ là dù sao đêm động phòng hoa chúc mà không ai đến nháo động phòng thì có vẻ khó coi, vẫn phải tìm vài người đến ầm ĩ một chút mới được.

Nhưng mà tìm ai đây? Cũng không thể tìm đám người Tiêu Đại lão gia, Tiêu Nhị lão gia sắp làm gia gia tới nháo động phòng đi?

Về phần mấy tiểu tử trẻ tuổi trong tộc, tất nhiên là vãn bối của Tiêu Kính Viễn.

Có thấy vãn bối đi nháo động phòng của trưởng bối bao giờ chưa?

Cuối cùng không có cách nào, đắn đo mãi nửa ngày, cuối cùng tìm được vài người trẻ tuổi, bối phận lớn, đều là phân hệ bàng chi, họ hàng xa đến mức không nhớ nổi tên họ. Mấy người này đã sớm nghe nói uy danh của Tiêu Kính Viễn, bị mọi người đẩy đến nháo động phòng, đành phải kiên trì mà làm.

Vì tiếp thêm can đảm cho mấy tiểu tử này, Tiêu Vĩnh Hãn và Tiêu Vĩnh Trạch cũng bị phái tới, tốt xấu gì cũng có thể ở phía sau ra chủ ý.

Thế nên đúng lúc Tiêu Kính Viễn ôm mỹ nhân kiều mỵ muốn lên giường thì có người đến nháo động phòng.

Sắc mặt hắn nhất thời hơi khó coi, nhướng mày, đặt người trong ngực xuống, cũng không nói gì, chỉ thản nhiên nhìn cánh cửa.

Người bên ngoài thì thầm to nhỏ nửa ngày, rốt cuộc có đủ dũng khí đẩy cửa ra, lại kinh hãi gặp Tiêu Kính Viễn sắc mặt lạnh lùng đứng chắn phía trước tân nương tử.

Một đám tiểu tử cứ như vậy ngốc lăng đứng trước cửa, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai dám tiến lên “nháo động phòng”.

Phía sau bọn họ, Tiêu Vĩnh Trạch sắc mặt khó coi nhìn về phía trong phòng.

Ánh nến thật chói mắt, hắn thậm chí không dám liếc mắt nhìn tân nương, chỉ quay mặt đi, phiền muộn nói: “Nếu đã nháo rồi thì mau về báo cáo kết quả đi!”

Một câu nói giải cứu cả đám ngốc đứng ngoài cửa, mọi người tỉnh ngộ, nhao nhao gật đầu: “Đúng, nháo rồi, nháo xong rồi, đi thôi đi thôi, đi uống rượu đi!”

Tự tạo đường lui cho mình, mọi người cuống quýt lui ra ngoài.

Lỗ ma ma thấy mấy người “nháo động phòng” đi hết, khẽ thở phào một hơi, vội vàng đóng cửa lại.

Ngay tại thời điểm Lỗ ma ma đóng cửa, A La vô tình ngẩng đầu, xuyên qua khe cửa sắp đóng lại, nhìn thấy một đôi mắt mê mang, nghi hoặc.

Đó là Tiêu Vĩnh Hãn, hắn vốn đứng phía sau mọi người, bởi vì mọi người đã đi hết, hắn lại bất động, cho nên A La nhìn thấy hắn.

Tiêu Vĩnh Hãn vẻ mặt không đổi đứng trong bóng đêm, mờ mịt nhìn về phía trong phòng, nhìn A La phía sau Tiêu Kính Viễn, gương mặt hoảng hốt.

A La nhất thời giật mình, nơi này cơ hồ giống như đúc lễ động phòng đời trước, dưới ánh nến lay động, cách bả vai Tiêu Kính Viễn, cách một cánh cửa, nàng nhìn tân lang đời trước.

Ánh mắt kia của Tiêu Vĩnh Hãn, lúc xa lúc gần, trong mông lung dường như trùng điệp với bóng dáng người kia đời trước, thậm chí trong nháy mắt, nàng cơ hồ cho rằng, đó chính là vị hôn phu yêu nàng sủng nàng đời trước.

Nhưng đây chỉ là ảo giác mà thôi, cửa rốt cuộc đóng lại, tầm mắt bị ngăn cách, tiếng động bên ngoài cũng dần dần biến mất, nàng vẫn ngồi sau lưng Tiêu Kính Viễn, vẫn là tân nương của Tiêu Kính Viễn.

Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng sủng nịnh của hắn: “Bé ngốc, chẳng lẽ thật sự say rồi?”

Dứt lời, hắn còn dùng tay nhẹ nhàng nhéo má nàng.

Nàng tỉnh lại, ngẩng mặt lên, mím môi cười: “Thất thúc, ôm một cái.”

Vươn cánh tay lên, nàng ôm chặt cổ Thất thúc, sau đó say ngã vào lòng hắn.

– ———-

Lần này Mỹ nhân túy rốt cuộc không làm A La say khướt, nàng có một đêm động phòng hoa chúc thanh tỉnh, nhưng mà nàng cũng không cảm thấy đây là một chuyện khoái hoạt.

Rất đau, thật sự rất đau, nàng không ngờ loại chuyện này có thể đau đến vậy.

Xong việc, nàng hồi tưởng lại chuyện này, suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc lĩnh ngộ được một đạo lý.

Loại chuyện này có đau hay không, kỳ thật có liên quan rất lớn đến kích thước.

Có vài người từ nhỏ đã thiên phú dị bẩm, cho nên nàng bị đau.

Suy nghĩ cẩn thận chuyện này, A La thầm oán Tiêu Kính Viễn một phen, đương nhiên đây là nói sau.

Chỉ nói đêm nay, chuyện nên phát sinh trong đêm động phòng hoa chúc rốt cuộc đã phát sinh, A La xụi lơ nằm trên giường, mắt ngấn lệ, ủy khuất nhìn hắn: “Ngươi quá dùng lực!”

Tiêu Kính Viễn nhẹ nhàng vươn tay, xuyên qua làn tóc ẩm ướt của nàng, thấp giọng cười, nụ cười đó chứa vô tận thỏa mãn.

Hắn muốn nàng đã lâu, hôm nay rốt cuộc được đền bù mong muốn.

Nàng đã chân chính thuộc về hắn.

Trước kia hắn biết nhưng lại không thể hội rõ ràng, bây giờ mới nhận ra, vì sao chỉ có trải qua đêm động phòng hoa chúc, nữ nhân mới xem như thuộc về mình.

“Nàng tuổi cũng không nhỏ, vì sao vẫn ngốc như vậy, thật ngốc.” hắn thấp giọng nói, cánh tay càng ôm nàng chặt hơn.

Nữ nhân ngốc như vậy, hắn luyến tiếc buông tay, chỉ có thể ôm trong ngực, dốc lòng che chở cả đời.

Giao nàng cho bất luận kẻ nào, hắn đều không yên tâm.

“Chàng làm đau ta, lại ghét bỏ ta!” A La tận tình bày ra tư thái, giống như tiểu hài tử ỷ ôi trong lòng hắn làm nũng.

Vừa rồi hắn giằng co nàng, hiện tại nàng sẽ đem hết bản lĩnh ra ép buộc hắn.

“Đau chỗ nào?” hắn cười khẽ hỏi.

“Chỗ này đau, chỗ này cũng đau, toàn thân đều đau!”

“Được, ta giúp nàng xoa.” Dứt lời, hắn vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn, giúp nàng xoa nắn.

“Ân, không cần xoa chỗ này, a, vẫn là xoa chỗ đó đi, đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích…”

Vì thế, trong đêm động phòng hoa chúc truyền ra tiếng A La khẽ gọi, tiếng A La kinh hô, tiếng A La thở hổn hển, tiếng A La làm nũng…

Bên ngoài, Lỗ ma ma nghe lén nửa ngày, cuối cùng chắp tay trước ngực A Di Đà Phật: “Cô nương nhà ta còn nhỏ tuổi, thân thể còn chưa phát dục tốt, Tiêu Thất gia sao lại ác như vậy, Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ, đừng để cô nương nhà ta bị thương a!”

Nếu Quan Thế Âm Bồ Tát biết mình còn phải xen vào chuyện động phòng của người ta, phỏng chừng bình Ngọc Tịnh cũng sẽ sẩy tay rơi xuống đất.

Trong lòng, Tiêu Kính Viễn vẫn luân phiên xoa nắn cho A La, đụng đến một khối ngọc.

Hắn móc ra nhìn, cười hỏi A La: “Nàng vẫn luôn đeo trên người?”

A La cúi đầu thấy là khối ngọc lúc trước Tiêu Kính Viễn đưa cho mình, chính là khối ngọc có khắc chữ “La”.

Nàng lập tức nhớ tới lời hắn đã nói, liền nũng nịu thúc giục: “Lúc trước chàng đã nói, đợi đến khi ta thành thê tử của chàng, chàng sẽ nói cho ta biết vì sao trên khối ngọc này lại khắc một chữ “La”, bây giờ sao còn chưa nói cho ta?”

Nàng từng vì chuyện này mà trằn trọc, trăn trở suy nghĩ mãi nửa ngày mà không rõ.

Nhất định là có nguyên do gì đó!

Tiêu Kính Viễn thu lại nụ cười trên môi, vẻ mặt nghiêm túc.

“Rốt cuộc là vì sao?” nàng lôi kéo cánh tay hắn, truy vấn.

Tiêu Kính Viễn liếc mắt nhìn nàng, ý vị thâm trường.

A La cũng thu lại ý cười, trở nên nghiêm túc.

Tiêu Kính Viễn nói: “Chuyện này không thể nói với người ngoài, ta nhỏ giọng nói cho nàng nghe.”

A La gật đầu, nằm sấp trên ngực hắn, ghé sát tai mình đến bên miệng hắn.

“Khối ngọc kia khắc chữ “La” là vì…” Tiêu Kính Viễn nói đến điểm mấu chốt thì hạ thấp giọng, chỉ có A La nghe được.

Lúc đầu A La còn chưa nghĩ nhiều, đợi đến khi nghe Tiêu Kính Viễn nói xong, nàng nhất thời kinh hãi.

Dù thế nào nàng cũng không thể tưởng tượng được lại là nguyên do này.

Ngẩng đầu lên, nàng không dám tin nhìn Tiêu Kính Viễn: “Thật, thật sự?”

Tiêu Kính Viễn nhướng mày: “Bộ dáng ta giống lừa gạt nàng sao?”

A La vẫn cảm thấy thật khó tin: “Nhưng, nhưng ta chưa từng nghe nói đến chuyện này a!”

Đời trước nàng gả vào Tiêu gia, làm con dâu Tiêu gia, nhưng chưa từng nghe ai nhắc tới.

Có điều ngẫm lại, sẽ không ai nói cho nàng loại chuyện này đi, ngay cả Tiêu Vĩnh Hãn, hoặc là không biết, hoặc là vì tị hiềm, cũng sẽ không nói chuyện này với nàng.

Tiêu Kính Viễn nhéo nhéo mũi nàng: “Làm sao nàng nghe được chuyện này chứ.”

Hắn không thích, cũng không ai dám nói lung tung chứ nói gì đến chuyện kể cho người ngoài.

A La nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nghĩ ra, nhìn gương mặt nghiêm túc của Tiêu Kính Viễn, cuối cùng buồn bực nói: “Lúc trước lão thái thái nghĩ thế nào lại đặt cho ngươi cái nhũ danh như vậy?”

Nàng thật sự không thể ngờ được, nhũ danh của Tiêu Kính Viễn khi còn bé lại là “La”… đây rõ ràng là tên nữ tử.

Lão thái thái gọi hắn là La nhi.

Thế nhưng trùng tên với nàng?

Nghĩ đến chuyện nàng và Tiêu Kính Viễn trùng tên, nàng cảm thấy vớ vẩn, lại có chút thú vị, nhịn không được cười rộ lên: “Thì ra chàng cũng tên là A La!”

Tiêu Kính Viễn nhìn bộ dáng nàng chê cười trêu ghẹo mình, nhéo mặt nàng trừng trị: “Không cho nói lung tung.”

Nhưng hắn càng bày ra vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, nàng lại càng buồn cười, đặc biệt là nhìn khuôn mặt trầm ổn kia, nghĩ đến hắn và mình có cùng nhũ danh, nàng căn bản không thể ngừng cười.

“A La thúc thúc!” nàng che miệng tiếp tục cười trêu hắn.

“Quá không nghe lời, thật sự nên đánh!” Tiêu Kính Viễn lật người áp qua.

“A…” A La khẽ hô một tiếng, lúc này nàng mới ý thức được mình đang nằm sấp trên người hắn, hai người cũng không mặc bao nhiêu y phục. Hắn lật người như vậy, tình thế liền đảo ngược.

Một trên một dưới, nam nữ bốn mắt nhìn nhau, tiếng cười im bặt, hô hấp dần dần dồn dập.

“Nàng nói ta nên phạt nàng thế nào đây?” hắn nghe vào tai nàng, thấp giọng nói.

“Đừng, Thất thúc, thật là đau.” nàng nhớ tới cảm giác đau đớn vừa rồi, trong lòng còn sợ hãi.

Hắn rất mạnh mẽ, lại thiên phú dị bẩm, nàng mới nếm thử tư vị này thôi, thật sự có chút ăn không tiêu.

Chỉ tiếc, tên đã lên dây không thể không bắn, hắn mới cưới được một nương tử xinh đẹp như hoa, có men rượu trong người, lại là đêm động phòng hoa chúc, làm sao có thể một lần liền ngừng tay.

– ——-

Không biết qua bao lâu, A La giống như sợi mì mới vớt từ trong nồi ra, mềm nhũn tựa vào bả vai ướt mồ hôi của nam nhân.

“Chàng… ta không cho phép!” nàng làm sao chịu nổi!

Tiêu Kính Viễn cũng biết nàng mệt muốn chết rồi, nhẹ nhàng vỗ về mái tóc ướt mồ hôi của nàng, cười nói: “Để ta nói cho nàng nghe vì sao nhũ danh của ta là “La” đi.”

“Vì sao?” lòng hiếu kỳ chiến thắng cảm giác mệt mỏi, A La mở to mắt chờ hắn kể chuyện.

“Nghe nói thời điểm ta sinh ra, trong lòng bàn tay có một vết bớt màu hồng, hình dáng chính là chữ “La” này, lúc ấy mẫu thân ta rất kinh ngạc, tìm thầy bói xem cho ta, ông ta nói dứt khoát đặt tên ta là La. Nhưng phụ thân nghĩ ta dù sao cũng là nam nhi, không tiện đặt tên này, vì thế chỉ xem đó là nhũ danh.”

“Trong lòng bàn tay có chữ La? Ta không tin!”

Nói xong, nàng kéo tay hắn lại, soi dưới ánh nến, đôi tay kia sạch sẽ trơn nhẵn, làm gì có chữ La nào.

“Rõ ràng là chàng bịa chuyện trêu đùa ta!”

“Là thật.” bàn tay to lớn của Tiêu Kính Viễn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của A La, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay thon dài, ôn nhu nói: “Cũng không biết vì sao, ta dần lớn lên, vết bớt trong lòng bàn tay cũng biến mất. Ta lại không thích nhũ danh đó, mẫu thân và ca ca không gọi nữa, dần dần ngay cả Tiêu gia cũng rất ít người biết ta từng có một nhũ danh như vậy.”

A La thấy hắn không giống như đang nói giỡn, liền mở tay hắn ra, cẩn thận nghiên cứu, nhìn tới nhìn lui vẫn không thấy dấu vết nào để lại.

“Chàng nói xem vì sao lòng bàn tay chàng lại có chữ chứ?” hơn nữa còn trùng hợp là tên nàng.

“Ta cũng không biết, có lẽ…” hắn hơi nghiêng đầu nhìn bộ dáng tò mò của nàng: “Có lẽ kiếp này ta nhất định phải cưới một tân nương tên là Diệp Thanh La, vì thế từ lúc mới sinh ra đã nhắc nhở bản thân, tuyệt đối không thể quên, càng không thể cưới người khác.”

Hắn nhớ những lời lúc A La còn nhỏ từng nói với hắn, còn có những giấc mơ kia, không khỏi lẩm bẩm bên tai nàng: “Không phải năm đó nàng đã nói ta không thể cưới người khác, bằng không sẽ khiến tính mạng họ gặp nguy hiểm sao? Bây giờ nghĩ lại, có lẽ tất cả đều là thiên định, trong lòng bàn tay ta nắm chặt tên nàng từ khi sinh ra, đến hai mươi bảy tuổi vẫn không cưới vợ, là vì chờ nàng, chờ nàng lớn lên, cưới nàng về nhà, để nàng làm tiểu kiều nương của ta.”

A La nghe vậy, trong lòng vừa động.

Nàng không khỏi nghĩ đến Tiêu Kính Viễn đời trước, cũng nắm chặt tên nàng từ lúc sinh ra sao? Nếu vậy, hắn chưa từng cưới vợ, lại phải nhìn nàng trở thành cháu dâu, trong lòng hắn sẽ nghĩ thế nào?

Nàng liều mạng nhớ lại từng chút từng chút về Tiêu Kính Viễn đời trước, nhưng trong đầu chẳng qua chỉ có một bóng dáng cao lớn, một gương mặt nghiêm khắc mà thôi.

Cho đến lúc nàng sắp chết, ấn tượng về hắn vẫn như cũ chỉ là “một vị thúc thúc có địa vị cao nhưng rất nghiêm khắc, không dễ thân cận” mà thôi.

Thật sự chưa từng nghĩ, đời này hắn sẽ trở thành trượng phu của nàng, yêu thương che chở nàng.

Đời này sống lại, thế sự xoay chuyển, không biết bao nhiêu chuyện đã thay đổi, vận mệnh nàng cũng thay đổi theo.

Nhất thời nhớ tới đôi mắt mê mang vừa rồi bắt gặp bên ngoài tân phòng.

Trong nháy mắt đó, nàng cơ hồ cho rằng hắn chính là phu quân nàng đời trước, cho rằng hắn cũng nhớ chuyện cũ, nhưng sau đó ngẫm lại, tất cả chẳng qua là ảo giác mà thôi.

Đời này hoàn toàn khác đời trước.

Nghĩ vậy, nàng vươn cánh tay mảnh khảnh, ôm chặt cổ nam nhân.

“Nếu thật sự là như vậy, ta đã để chàng chờ quá lâu rồi.”

Trong lòng nàng thầm nghĩ, đời trước, có phải hắn cũng chờ đợi nàng như vậy, chỉ tiếc rốt cuộc đợi không được.

– ——–

Một đêm mưa gió, A La không biết khi nào đã ngủ thật say.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy nam nhân bên cạnh áo mũ chỉnh tề, đang ngồi bên cạnh giường canh nàng ngủ.

A La mở to đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nghĩ tới hôm nay là ngày thứ hai sau khi thành thân, hẳn là phải đi bái kiến lão thái thái.

Đời trước nàng gả cho Tiêu Vĩnh Hãn, ngày thứ hai cũng phải dậy thật sớm bái kiến trưởng bối.

“Sao không gọi ta dậy, đừng để trễ chứ!” nàng biết, nếu đến trễ sẽ có chút xấu hổ.

Nào ngờ Tiêu Kính Viễn lại nhẹ nhàng sờ sờ mặt nàng, ôn nhu nói: “Đêm qua ngủ quá muộn, nếu vẫn còn buồn ngủ thì cứ ngủ thêm một lát.”

A La bĩu môi, bất đắc dĩ liếc hắn: “Ta vì sao ngủ muộn, còn không phải tại chàng…”

Nói tới đây, nhớ lại chuyện đêm qua, nàng không nói nổi nữa.

Thật sự là mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ mở miệng.

“Tại ta cái gì?” hắn làm bộ không rõ, thản nhiên hỏi lại.

A La tất nhiên biết hắn cố ý, sau tối qua, nàng xem như thấy bộ mặt thật của người này rồi, nàng liền yêu kiều hừ một tiếng, không thèm phản ứng hắn nữa, để Lỗ ma ma giúp nàng mặc quần áo.

Không ngờ Tiêu Kính Viễn khoát tay ngăn lại, ý bảo Lỗ ma ma ra ngoài.

A La không hiểu, nghi ngờ nhìn hắn.

Tiêu Kính Viễn cầm lấy quần áo của nàng, liếc mắt nhìn nàng một cái: “Ta giúp nàng mặc.”

Giọng nói kia nửa bất đắc dĩ, nửa nhận mệnh.

A La ban đầu còn mờ mịt không hiểu, sau đó nhìn bộ dáng của hắn, nhất thời hiểu ra.

Năm đó nàng được Tiêu Kính Viễn cứu, tuổi còn nhỏ, ngay cả quần áo cũng không biết mặc, vẫn là Tiêu Kính Viễn nhờ một đại thẩm vào giúp, vẻ mặt Tiêu Kính Viễn khi đó không phải là vẻ mặt hiện tại sao?

Hắn… cho rằng nàng vẫn không biết mặc quần áo?

Tiêu Kính Viễn nhìn gò má hồng hồng của A La, đôi mắt ướt át khẽ chớp, không nói lời nào, còn tưởng nàng ngượng ngùng, liền ngồi xuống bên cạnh nàng, ôm chặt đầu vai mảnh khảnh của nàng, thấp giọng dụ dỗ: “Ta giúp nàng được không?”

A La đẩy hắn ra: “Mới không cần!”

Nàng tránh thoát hắn, trốn lên đầu giường, nhặt váy lên che khuất bả vai: “Ta cũng không phải tiểu hài tử! Ta đã học xong rồi!”

Vì là tiểu thư hầu môn, nàng đời trước quả thật đến lớn cũng không biết tự mặc quần áo, những việc này đều có ma ma, nha hoàn hầu hạ, đối với nàng mà nói đây chính là việc kinh thiên địa nghĩa (bình thường, hiển nhiên), nhưng sau lần đó gặp chuyện không may, nhìn gương mặt lạnh lùng, bất đắc dĩ của Tiêu Kính Viễn khi biết nàng không biết mặc quần áo làm cho nàng cực kỳ xấu hổ.

Về sau nàng liền tức giận phấn đấu, học cách tự làm cái việc nhỏ nhặt này.

“Học xong?” Tiêu Kính Viễn ngồi bên cạnh giường, nhìn nàng.

Ánh mắt hắn rất nóng, ngữ khí lại có chút tiếc nuối, khiến nàng có chút mất tự nhiên: “Hừ, lúc trước ta không biết làm, chỉ sợ trong lòng chàng ghét bỏ ta đi!”

“Không.”

“Ta mới không tin đâu!” nhớ lại mấy chuyện ngày trước, Tiêu Kính Viễn lúc nào cũng lạnh lùng khó gần, nàng nhất thời bắt được đạo lý: “Chàng trước kia rất hung dữ, thật không thảo hỉ!”

*Không thảo hỉ: không đáng yêu, không được người thích.

Tiêu Kính Viễn nhìn nàng bĩu môi, bờ môi hồng nhuận trơn bóng, nhỏ giọng oán giận, trong mắt mang ý cười: “Vậy bây giờ thì sao?”

A La liếc hắn: “Bây giờ không hung dữ, nhưng rất hư.”

Đôi mắt nàng hắc bạch phân minh, thông minh hoạt bát, thật sự khiến người nhìn phảng phất đều bị hút hồn.

Trong khoảng khắc đó, Tiêu Kính Viễn cơ hồ muốn trực tiếp nhào lên, nhưng ngẫm lại sắc trời đã không còn sớm, sợ là mẫu thân đang đợi bên kia, hắn liền tận lực đè nén.

Vì thế, hắn khẽ mím môi, bình tĩnh ngồi một bên nhìn nàng tự mặc quần áo.

Rõ ràng là quần áo nữ tử có chút rườm rà, trong ngoài mấy tầng, lại rất nhiều dây buộc, nhìn như vậy, chuyện thiên kim hầu môn không biết tự mặc quần áo dường như cũng có thể hiểu được.

Đang nhìn thì thấy nàng cầm một đoạn dây hồng nhạt, khoa tay múa chân, hiển nhiên là do dự không biết xử lý thế nào, bên đối diện căn bản không có dây, biết thắt nó với cái gì đây?

Tiêu Kính Viễn thấy vậy, đứng dậy muốn vươn tay giúp đỡ.

A La ngước mắt nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh, không tỏ vẻ gì, phảng phất như đây là chuyện rất bình thường.

Nàng càng do dự.

Có nên để hắn giúp hay không đây?

Vừa mới khẳng định chắc chắn mình biết cách mặc quần áo, đảo mắt một cái liền tự vả mặt rồi.

Nàng im lặng một lúc, nhìn bàn tay hữu lực kia vươn tới, rốt cuộc vẫn phải đặt đoạn dây hồng nhạt vào tay hắn.

Tiêu Kính Viễn nhận lấy, tìm được một chỗ khác, cột vào.

A La nhìn theo động tác của hắn, trong lòng thầm mắng mình ngốc, rõ ràng như thế nào không tìm được!

Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu thủy lam, phong tư hơn người, có cảm giác ngọc thụ lâm phong, nàng liền nghĩ tới một chuyện, nghi ngờ hỏi: “Trước kia chàng thích mặc màu đỏ tía, xanh đen hoặc màu đen, sao bỗng nhiên lại thích mặc màu thủy lam?”

Nàng đã sớm chú ý, trước kia hắn toàn mặc màu tối, nhìn cứng nhắc, nghiêm túc, hiện tại ngược lại nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều.

Đang nói chuyện, Lỗ ma ma bên ngoài nghe được động tĩnh trong phòng, biết đến lúc nên đi vào, liền sai người mang khăn và chậu rửa mặt vào chuẩn bị hầu hạ Tiêu Kính Viễn và A La rửa mặt.

A La đứng dậy, lại nghe Tiêu Kính Viễn hỏi: “Vậy nàng thích ta mặc màu gì? Kiểu dáng thế nào?”

A La nghe vậy, thuận miệng nói: “Cũng không đặc biệt thích màu gì, nhìn thuận mắt là được!”

“Vậy thế nào mới xem là thuận mắt?”

A La bên này đang được hầu hạ khoát nước rửa mặt, nàng vừa cầm khăn lau vừa trả lời: “Nhẹ nhàng khoan khoái là được.”

Nàng thích hắn mặc đồ giống hôm nay, nhìn nhẹ nhàng khoan khoái.

Nhưng bên kia, Tiêu Kính Viễn có chút bất đắc dĩ nhìn nàng, thấy nàng căn bản không để tâm lắm, chỉ có thể yên lặng không nhắc lại.

– ———-

A La theo Tiêu Kính Viễn đi bái kiến Tiêu lão thái thái, lão thái thái tất nhiên vô cùng thích nàng.

“Từ khi A La còn nhỏ ta liền thích nàng, bộ dáng nho nhỏ đáng yêu lanh lợi, không ngờ, cuối cùng A La lại vào tay lão Thất a!” vẫn luôn ngóng trông nàng làm cháu dâu, thế nhưng thành con dâu.

Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, nàng gả cho lão Thất, bà cũng rất hài lòng.

Mấy vị tức phụ bên cạnh đương nhiên nhìn thấu tâm tư lão thái thái, cũng không nói ra, ngược lại luôn miệng khen ngợi: “Tính ra, Thất đệ muội và Thất đệ nhà chúng ta đúng là một đôi trời đất tạo nên, các ngươi xem, bọn họ đứng chung xưng đối chưa kìa!”

“Đại tẩu nói đúng, trai tài gái sắc, khiến người khác nhìn liền thoải mái!”

Lão thái thái nghe mấy lời này, tất nhiên vui mừng cười không khép được miệng, uống tách trà A La dâng lên, nghe nàng ngọt ngào gọi nương, vui vẻ vô cùng.

Lập tức nâng tay phân phó hạ nhân: “Lấy đến đây.”

Nha hoàn bên cạnh nghe lệnh, dâng lên một cái khay sơn đỏ, mọi người đồng loạt nhìn qua.

Tiêu lão thái thái lẩm bẩm: “Tức phụ nhà chúng ta vào cửa, ta đều chuẩn bị đồ vật để tặng, nữ nhân hẳn là có bảo bối áp đáy thùng, trong rương của ta cũng không có vật gì tốt, thôi thì cái này để lại cho tức phụ lão Thất đi.”

Dứt lời, mở cái khay sơn đỏ ra, bên trong là một hộp gỗ lim nhỏ, lại mở hộp gỗ ra, rốt cuộc thấy được vật bên trong, là một cây trâm hoa chạm rỗng, mặt trên khắc năm đóa linh chi nhỏ kết thành hình hoa mai, mỗi đóa linh chi khảm một viên ngọc bích, đính tua rua lá trúc xanh ngọc bích, ở chính giữa là một viên bảo thạch đỏ thẫm.

Hoa trâm này kiểu dáng, hoa văn rườm rà, tinh mỹ, quả là tuyệt phẩm, mà viên bảo thạch đỏ thẫm ở giữa càng tỏa sáng lóa mắt, cả hai đời A La đều chưa từng nhìn thấy.

A La đang thầm than thì nghe thấy một vị tức phụ lên tiếng tán thưởng: “Đây chính là trâm tị thủy đi?”

Trâm tị thủy? Trong lòng A La vừa động, đó là cái gì?

Đứng bên cạnh lão thái thái, Tiêu Đại phu nhân cười, thở dài nói: “Lão tổ tông bỗng nhiên lấy vật này ra, sợ là đám trẻ tuổi bọn họ đều không biết, cũng phải, lai lịch của vật này hiện giờ có mấy người biết đâu!”

Lão thái thái cười ha hả, cài trâm lên đầu A La, miệng thì nói với Đại phu nhân: “Ngươi nói cho mọi người biết lai lịch của cây trâm này đi.”

Tiêu Đại phu nhân lúc này mới nói: “Cây trâm này quả là có chút lai lịch, nghe nói hơn trăm năm trước, tức năm Vĩnh Huy thứ ba, tổ tông Tiêu gia chúng ta phụ tá Thái Tông hoàng đế giành thiên hạ, Thái Tông hoàng đế cố ý sai người xây dựng Tiêu phủ này. Trong đó đường nhiên có chút khúc chiết phức tạp, tạm thời không đề cập tới, cuối cùng, Khâm Thiên Giám đương triều tính ra tòa phủ này sợ là sẽ có thủy tai, Thái Tông hoàng đế liền ngự ban Tị thủy châu, cũng chế tạo ra trâm tị thủy, mà cây trâm nay vĩnh viễn không thể ra khỏi đại trạch Tiêu gia.”

Nói trắng ra là, trâm tị thủy đời đời tương truyền, mà chỉ truyền cho con dâu không truyền cho nữ nhi, cứ như vậy kéo dài đến ngày nay.

Không ngờ hôm nay sẽ truyền đến tay A La.

A La vừa nghe, cảm thấy ngoài ý muốn, ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Tiêu Kính Viễn.

Nàng thật sự không ngờ đây không phải cây trâm bình thường mà còn có lai lịch bậc này, quả thật là trấn gia chi bảo của Tiêu gia. Vật quý giá như vậy, lão thái thái thế nhưng muốn tặng cho mình, mình làm sao nhận nổi đây.

Không nói cái gì, chỉ nói Tiêu Đại phu nhân La thị, chỉ sợ trong lòng nàng ấy sẽ nghĩ nhiều.

Dù sao vật quý như vậy hẳn là nên truyền cho dâu cả đích tôn, bây giờ lão thái thái lại trực tiếp bỏ qua đích tôn, giao cho mình.

Ai ngờ, Tiêu Kính Viễn thấy vậy cũng không nói nhiều, chỉ khẽ nắm tay nàng, nhàn nhạt nói: “Nếu mẫu thân đã đưa, từ chối cũng không được, nàng cứ nhận lấy thôi.”

A La nghe hắn nói như vậy, tuy cảm thấy có chút không đảm đương nổi nhưng vẫn nhu thuận hành lễ, cung kính đáp: “Con dâu đa tạ mẫu thân thưởng.”

Tiêu lão thái thái thấy nàng dịu dàng nhu thuận, lời nói ngây thơ đáng yêu, càng thêm hài lòng, ánh mắt thỏa mãn nhìn Thất nhi bên cạnh, lại thấy trong mắt nhi tử đều là bóng dáng A La.

Bà cười lắc đầu, thầm nghĩ, nhi tử ngốc nhà mình không động tâm thì thôi, hễ động tâm liền không thể ngừng.

Không ngờ hắn là tiểu tử si tình, đau tức phụ!

Sau khi nhận trâm tị thủy, lại bái tạ Tiêu Đại phu nhân, rồi cùng Tiêu Kính Viễn ngồi một bên thưởng trà, trò chuyện cùng trưởng bối, nhận lễ vật của các vị tẩu tử, ăn trái cây điểm tâm, trong lòng tràn ngập tiếng cười đùa vui vẻ, nháy mắt đã đến buổi trưa, Tiêu Kính Viễn cáo từ, A La tất nhiên cũng theo hắn.

“Tị thủy châu trên cây trâm này có lai lịch gì, vì sao gọi là Tị thủy châu?” vừa rồi trong phòng nhiều người, A La cũng không nghĩ nhiều, bây giờ vừa ra ngoài, gió thổi qua, đầu óc nàng liền thanh tỉnh lại.

Tiêu gia chú định có thủy tai, Tị thủy châu… đời trước nàng bị giam dưới đáy hồ mười mấy năm, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều một chút.

Mọi chuyện đều có liên quan đến nước a!

“Đều là chuyện nghe đồn từ hơn trăm năm trước mà thôi.” Tiêu Kính Viễn không để ý lắm, “Nghe nói lúc ấy tổ tông Tiêu gia có công với xã tắc, được Thái Tông hoàng đế phong hầu bái tướng, lại sai người xây Tiêu phủ ở đây, nhưng sau khi xây xong, Khâm Thiên Giám Đàm Thiên Càng vô tình nhìn ra mảnh đất này mấy trăm năm trước là một mảnh hồ rộng lớn, Tiêu phủ xây trên mảnh đất này, trăm năm sau ắt có thủy tai.”

Đàm Thiên Càng?

Trước kia đọc sách, A La từng thấy nhắc đến người này, biết hắn trên thông thiên văn dưới rành địa lý, có năng lực thần cơ diệu toán, nghe nói Thái Tông hoàng đế có thể bình định thiên hạ, ít nhiều cũng có công lao của vị này.

“Sau đó thì sao? Hoàng Thượng liền ban Tị thủy châu?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận