Lọc Truyện

Độc Sủng Công Chúa Nhỏ Của Tám Người Cậu (Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm)

Trên con đường vừa xảy ra vụ tai nạn phía sau đại học Y.

Túc Bảo ngồi xổm bên đường, khó hiểu nhìn dòng xe qua. lại.

“Sư phụ, sao người lại dät con tới đây?”

Hóa ra, Kỷ Trường tìm hoài không thấy Tô Cẩm Ngọc nên mới dẫn Túc Bảo đi dạo một vòng...

Hắn bấm ngón tay, muốn tìm được Tô Cẩm Ngọc thì vẫn phải nhờ vào Túc Bảo.

Vụ tai nạn xe vừa xảy ra ở đây có tổng cộng một người chết và bảy người bị thương. Kỷ Trường kiểm tra một lượt, vẫn không thấy cái tên Tô Cẩm Ngọc.

“Kỳ lạ, quẻ bói nói ở chỗ này mà...Mình còn tưởng có chuyện quỷ hồn xuyên không nhập vào thân xác nguyên chủ cơ đấy”

Chẳng phải những vụ xuyên không thường xuất hiện khi có người chết vì tai nạn xe, rơi máy bay hoặc là nổ bom gì đó à?

Nhưng sự thật chứng minh, hắn cả nghĩ rồi.

Có tai nạn xe, nhưng vẫn không tìm được Tô Cẩm Ngọc....

Túc Bảo bỗng đứng dậy, vỗ nhẹ cánh tay Kỷ Trường, trịnh trọng hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc người đã gặp phải vấn đề hóc búa gì, nói cho con được không? Túc Bảo có thể giúp người đó!”

Kỷ Trường: “...”

Ngẫm nghĩ hồi lâu, Kỷ Trường khó khăn mở miệng: “Túc Bảo, mấy ngày trước mẹ của con quay về nhà lần cuối trước khi đầu thai nhưng không cẩn thận nên đi lạc rồi...”

Túc Bảo thảng thốt.

Mẹ cô bé đi lạc ư?

Kỷ Trường vuốt mũi: “Chính là....gặp phải sự cố bất ngờ, hồn phách của mẹ con hóa thành nhiều đốm sáng rồi bay đi mất rồi...Sư phụ tìm suốt hai ngày nay mà không tìm được.”

“Chúng ta phải tìm ra mẹ con rồi đưa cô ấy đi đầu thai...”

Túc Bảo lập tức cuống lên: “Sư phụ, sao người không nói sớm một chút?”

Kỷ Trường vừa toan nói gì đó, Túc Bảo đã ôm thỏ bông chạy, nói: “Mau, chúng ta cùng tìm mẹ conl”

Mẹ... Cô bé vẫn có thể gặp lại mẹ! Lòng Túc Bảo nóng như lửa đốt, tuy ở nhà họ Tô, ông bà ngoại cùng các cậu đều rất tốt với cô bé. Nhưng, cô bé vẫn muốn được gặp lại mẹ.....

Túc Bảo bấm ngón tay bói quẻ, đi băng qua con đường, bất giác đã đến đại học Y.

Cô bé không hề ngoảnh đầu lại mà lập tức chạy vào trong trường.

Kỷ Trường: “Túc Bảo?”

Trong lớp, Tô Tiểu Ngọc học xong, nhìn đồng hồ: “Chiều nay giảng viên xin nghỉ à?”

Vừa hay cô ấy đang muốn đi xem phim ở rạp. Đúng là quá may mắn mà!

Tô Tiểu Ngọc reo lên một tiếng rồi ôm cặp sách chạy ra xe.

Sau khi xe rời đi, Túc Bảo tìm đến cửa lớp học của Tô Tiểu Ngọc, ló đầu vào nhìn.

“Ở đây cũng không có mẹ nha!” Túc Bảo thất vọng.

Lạ thật, hồi nãy cô bé vừa bốc được quẻ bói nói mẹ đang ở đây mà.

Vận mệnh như đang trêu đùa họ, Túc Bảo và Kỷ Trường đều không biết, bây giờ Tô Cẩm Ngọc đang bám trên người Tô Tiểu Ngọc, còn kí chủ Tô Tiểu Ngọc vẫn làm chủ được mọi hành động của mình...

Trên đường về, Túc Bảo nhoài người lên cửa kính xe, nhìn con phố.

“Mẹ ơi, mẹ ơi...” Miệng cô bé không ngừng lẩm bẩm, đôi mắt đẹp chất chứa nỗi thất vọng và buồn bã.

Ăn cơm xong, Kỷ Trường nói khi trước Tô Cẩm Ngọc biến mất tại nhà họ Tô. Túc Bảo lại lập tức tìm kiếm trong sân.

Người nhà họ Tô mù mờ nhìn cục bột nhỏ chạy khắp sân.

Chỉ thấy cục bột nhỏ chui vào bụi cỏ, trèo lên cây rồi lại năm bò bên hòn non bộ....

Trong hòn non bộ ở vườn hoa, Túc Bảo ló đầu vào: “Xin chào, mẹ ơi mẹ ở đây à?”

Cụ rùa: “??”

Trong chuồng gà phía sau nhà bếp, Túc Bảo mở ổ gà của gà mái ra: “Xin chào, gà cục tác, có nhìn thấy mẹ Túc Bảo không”

Gà cục tác: “??"

Thậm chí trước giờ đi ngủ buổi tối, Túc Bảo vẫn chạy ra

ban công, vạch cánh của Tiểu Ngũ ra xem, hỏi: “Tiểu Ngũ, "Tiểu Ngũ, mẹ không trốn trong lông của em à?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận